TÓM TẮT CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ LỚP 11

Tóm tắt truyện ngắn Chữ fan tử tù - bài bác mẫu 1

Huấn Cao bị tù vì chưng mang tội là người cầm đầu cuộc khởi nghĩa ngăn chặn lại triều đình, ông bị kết án tử hình. Ông là fan nổi danh viết cấp tốc viết đẹp nên có nhiều người xin chữ, mặc dù ông chỉ mang lại chữ phần đa ai xứng đáng mà không cho chữ bừa bãi. Ở nhà tù nơi Huấn Cao bị giam, viên ngục tù ở kia là người có thiên lương, trọng điểm hồn nghệ sĩ, viên cai quản ngục đã tiếp đãi đối xử cùng với Huấn Cao một cách tử tế. Quản lí ngục vẫn biệt đãi Huấn Cao cùng các bằng hữu của ông. Viên quản ngại ngục hâm mộ nét chữ của Huấn Cao đề nghị rất ao ước xin được chữ của ông. Lúc đầu khi chưa hiểu tấm lòng cai quản ngục, Huấn Cao tỏ ý coi thường miệt, nhưng khi số đông điều sẽ rõ, gọi được tấm lòng thiện lương của viên quản ngục, cảnh tượng cho chữ trong ngục tù tù tối tăm dơ giữa đêm khuya đang diễn ra, đó quả thực là 1 trong cảnh tượng trước đó chưa từng thấy: Huấn Cao – kẻ tử tầy - tay viết như rồng bay phượng múa trên tấm lụa bạch còn viên quán ngục cùng thầy thơ lại – người coi tù- khúm nỗ lực đứng bên. Huấn Cao cũng đưa ra gần như lời khuyên giỏi cho quản ngại ngục, ông răn dạy quản ngục hãy về quê để giữ đến "thiên lương" trong sáng, bởi nét đẹp khó rất có thể dung hòa và vẹn nguyên nơi bất minh của mẫu ác. Viên quản ngục tù nghe lời khuyên của ông Huấn Cao một biện pháp kính cẩn "Kẻ mê muội này xin bái lĩnh".

Bạn đang xem: Tóm tắt chữ người tử tù lớp 11

Tóm tắt truyện ngắn Chữ bạn tử tù - bài bác mẫu 2

*

Truyện được dựng bên trên một trường hợp oái ăm, đầy kịch tính xoay quanh vấn đề xin chữ và mang lại chữ của tử tù, cai quản ngục với thầy thơ lại. Quản lí ngục và thầy thơ lại lại vô cùng yêu dòng đẹp, trọng loại tài. Lúc nghe đến tin Huấn Cao, người có tài viết chữ đẹp nhưng cả đời cai quản ngục thương yêu nhưng đứng đầu cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình sẽ bao lần “bẻ khoá vượt ngục”, đang được mang lại nhà lao hóng ngày lĩnh án, viên quản lí ngục mong muốn xin chữ. Quản ngục chờ đợi trong đông đảo trăn trở suy nghĩ. Ông Huấn Cao được mang tới nhà lao. Ông mở ra trong bốn thế hiên ngang. Nhà tù đón tù nhân nhân khôn cùng nhã nhặn, khác các lần trước. Quản Ngục bất chấp phép nước đối xử khôn cùng tận tình, cẩn thận và quan trọng đặc biệt với Huấn Cao trong cả khi Huấn Cao tỏ ra giá buốt lùng. Sự kiên trì, ngóng đợi, hy vọng được gặp gỡ và cậy nhờ xin chữ Huấn Cao của Quản ngục cứ tương khắc khoải nặng nài một ngày lâu năm tựa thiên thu. Viên thơ lại giúp ông bày tỏ nỗi lòng cùng với Huấn Cao. Huấn Cao thực sự xúc động trước “sở thích cao quý” của quản ngại ngục, “cảm cái tấm ”lòng biệt nhỡn liên tài” mà chủ động cho chữ. Cảnh mang lại chữ ra mắt trong căn nhà giam chật hẹp, ẩm mốc được Nguyễn Tuân tập trung mô tả thành một “một cảnh tượng xưa nay chưa từng có”.

Xem thêm:

Tóm tắt truyện ngắn Chữ người tử tù - bài bác mẫu 3

Nhà tù tỉnh Sơn chuẩn bị đón 6 thương hiệu tử tù nguy nan trong đó đứng đầu là Huấn Cao. Trước khi tù mang đến viên quản lí ngục đang tỏ lòng thán phục Huấn Cao vị cái tài viết chữ đẹp. Trong thâm tâm viên quản ngục đã bao gồm ý định ao ước biệt đãi Huấn Cao tuy thế vẫn cảnh giác với cái tài mở khóa vượt lao tù của ông. Đêm quản ngục ngồi một mình, suy nghĩ về mình: “hắn cũng tương tự mình, lựa chọn nhầm mất nghề rồi”. Sáng sau Huấn Cao cùng 5 kẻ tử phạm nhân được giải đến. Họ đa số tỏ khí phách ngang tàn ngạo nghễ (hành cồn rỗ gông xua rệp). Suốt nửa tháng ngục quản biệt đãi Huấn Cao với 5 tín đồ tử tù. Huấn Cao tỏ ra khinh bạc và ô nhục viên quản ngục tù “ngươi hỏi ta mong gì, ta chỉ chỉ ý muốn từ nay ngươi đừng khi nào đặt chân mang đến đây”. Viên cai quản ngục rất phục Huấn Cao với vẫn biệt đãi “một tín đồ trọc trời khuấy nước, đến trên đầu còn chả hại nữa là mình”. Quản lí ngục mong ước xin Huấn Cao mấy chữ đại tự. Bao gồm lệnh đưa tù, quản ngục dựa vào thơ lại mang đến nói với Huấn Cao trung tâm sự của mình. Huấn Cao đã gật đầu đồng ý cho chữ.

Đêm viết chữ kỳ cục trong ngục. Một người tù cổ treo gông chân vướng xiềng đang đậm đánh từng đường nét chữ. Viết ngừng Huấn Cao răn dạy quản ngục bỏ nghề. Quản ngục tù cảm rượu cồn vái tín đồ tù chắp tay nói một câu mà làn nước mắt rỉ vào kẽ mồm nghẹn ngào “kẻ mê muội này xin bái lĩnh”.