Bài Thơ Câu Cá Mùa Thu Lớp 11

Câu cá mùa thu - Nguyễn Khuyến bao gồm tóm tắt ngôn từ chính, lập dàn ý phân tích, bố cục, cực hiếm nội dung, giá bán trị thẩm mỹ cùng yếu tố hoàn cảnh sáng tác, thành lập của thành công và tè sử, quan điểm cùng sự nghiệp sáng sủa tác phong cách nghệ thuật giúp các em học giỏi môn văn 11


I. Tác giả

1. Tè sử 

- Nguyễn Khuyến (1835-1909) phệ lên và sống đa số ở quê nội - làng mạc Và, xã im Đổ, thị xã Bình Lục, thức giấc Hà Nam.

Bạn đang xem: Bài thơ câu cá mùa thu lớp 11

- mặc dù đỗ đạt cao mà lại ông chỉ làm cho quan hơn mười năm, còn phần lớn cuộc đời là dạy dỗ học và sống thanh đạm ở quê nhà.

- Nguyễn Khuyến là fan tài năng, có cốt cách thanh cao, gồm tấm lòng yêu thương nước thương dân, từng tỏ bày thái độ kiên quyết không hợp tác và ký kết với tổ chức chính quyền thực dân Pháp.

2. Sự nghiệp văn học

a. Chiến thắng chính

- chế tác của Nguyễn Khuyến gồm cả chữ thời xưa và tiếng hán với con số lớn, hiện còn trên 800 bài gồm thơ, văn, câu đối nhưng đa phần là thơ.

b. Tầm tác động của tác giả

- Đóng góp nổi bật của Nguyễn Khuyến đến nền văn học dân tộc bản địa là mảng thơ Nôm, thơ viết về làng quê, thơ trào phúng.

Sơ đồ tứ duy - người sáng tác Nguyễn Khuyến

*


II. Tác phẩm

1. Mày mò chung

a. Nguồn gốc , thực trạng sáng tác

- Câu cá mùa thu phía bên trong chùm ba bài thơ thu của Nguyễn Khuyến gồm: Thu điếu, Thu ẩm, Thu vịnh.

- Được viết trong thời gian khi Nguyễn Khuyến về làm việc ẩn tại quê nhà.

b. Ba cục

- cách chia 1:

+ hai câu đề: khung cảnh mùa thu

+ hai câu thực: Những chuyển động nhẹ nhàng của mùa thu

+ nhì câu luận: khung trời và không gian làng quê

+ nhị câu kết: trọng điểm trạng của phòng thơ

- giải pháp chia 2:

+ Phần 1 (6 câu thơ đầu): Cảnh ngày thu ở vùng quê Bắc bộ

+ Phần 2 (2 câu thơ cuối): Tình thu

2. Tò mò chi tiết

a. Cảnh ngày thu ở vùng quê Bắc Bộ

- Điểm nhìn: Cảnh đồ vật được mừng đón từ gần mang lại cao rồi từ cao quay lại gần: điểm quan sát cảnh thu là cái thuyền câu , chú ý mặt ao, chú ý lên thai trời, chú ý tới ngõ trúc rồi lại về bên với ao thu, cùng với thuyền câu.

- từ bỏ điểm nhìn ấy, xuất phát điểm từ 1 khung ao hẹp, không gian mùa thu, cảnh sắc mùa thu xuất hiện nhiều hướng thật nhộn nhịp với đông đảo hình hình ảnh vừa cân nặng đối, hài hòa.

- xuất hiện một phong cảnh với phần nhiều cảnh vật rất là thanh sơ:

+ ao bé dại trong veo

+ thuyền câu bé bỏng tẻo teo

+ sóng biếc gợn

+ lá quà khẽ đưa

+ tầng mây lơ lửng

+ ngõ trúc quanh co

+ sắc đẹp xanh của trời hoà lẫn thuộc sắc xanh của nước

=> tất cả tạo cho một không gian xanh trong, dịu nhẹ, một ít sắc rubi của lá rụng trên cái nền xanh ấy khiến cho cảnh thu, hồn thu càng thêm phần sinh sống động. Hồ hết đường nét, color sắc... Gợi lên trong tưởng tượng của người đọc cảnh quan của một trong những buổi sớm thu lặng bình bên trên một xóm quê miền bắc với khung trời thu cao rộng, khoáng đạt, đông đảo ao chuôm trong rứa phản chiếu màu sắc trời, màu sắc lá, thôn trang với những con đường bé dại quanh teo hun hút xanh màu tre trúc, gió thu dịu mát khẽ làm xao rượu cồn mặt nước, thỉnh phảng phất một vài cái lá rụng cắt ngang không gian... Trong bức tranh thu này các cảnh đồ gia dụng hiện ra đều rất đỗi bình dị, dân dã. Phong cảnh ấy vận thường xuyên hiển hiện vào mỗi độ bỏ túi trên phần nhiều làng quê và đi vào tâm thức của bao người, nhưng mà lần đầu tiên được Nguyễn Khuyến vẽ ra với nguyên mẫu thần thái thoải mái và tự nhiên của nó và khiến cho ta không ngoài ngỡ ngàng xúc động. Đó là một mùa thu trong trẻo, thuần khiết, non lành.

- Cảnh sắc ngày thu đẹp dẫu vậy đượm buồn

+ không khí tĩnh lặng, phảng phất buồn: vắng ngắt teo, vào veo, khẽ chuyển vèo, khá gợn tí, mây lửng lơ ,…

+ Đặc biệt câu thơ cuối tạo ra một tiếng cồn duy nhất: “Cá đâu đớp động dưới chân bèo” -> ko phá vỡ mẫu tĩnh lặng, mà ngược lại nó càng làm tăng sự yên ổn ắng, vắng lặng của cảnh đồ dùng -> thủ pháp lấy cồn tả tĩnh.

Xem thêm: Em Ko Thể Biến Mùa Hạ Thành Đông, Em Không Thể Biến Mùa Hạ Thành Đông

=> cảnh sắc thu đẹp mắt nhưng yên bình vắng trơn người, vắng ngắt cả âm nhạc dù sẽ là sự hoạt động nhưng đó là sự chuyển động rất khẽ khàng với cả tiếng cá đớp mồi cũng ko làm không gian xao động.

b. Tình thu

- thì thầm câu cá nhưng thực tế là để chào đón cảnh thu, trời thu vào cõi lòng:

+ Một tâm nuốm nhàn: Tựa gối ôm cần

+ Một sự chờ đợi: lâu chẳng được.

+ một cái chợt tỉnh mơ hồ: Cá đâu cắn động..

- không gian thu yên bình như sự tĩnh lặng trong tim hồn công ty thơ, khiến cho ta cảm nhận về một nỗi cô đơn, man mác buồn, uẩn khúc trong trong tâm thức thi nhân.

-> Nguyễn khuyến bao gồm một trung ương hồn hồn gắn thêm bó với thiên nhiên đất nước, một tờ lòng yêu thương nước thầm bí mật mà sâu sắc.

c. Quý giá nội dung

Bài thơ thể hiện sự cảm nhận và thẩm mỹ và nghệ thuật gợi tả tinh tế và sắc sảo của Nguyễn Khuyến về cảnh sắc ngày thu đồng bởi Bắc Bộ, đồng thời cho biết tình yêu thương thiên nhiên, đất nước, trung tâm trạng thời núm và tài thơ Nôm của tác giả.

d. Giá trị thẩm mỹ

- cách gieo vần sệt biệt: Vần “eo” (tử vận) nặng nề làm, được người sáng tác sử dụng một bí quyết thần tình, độc đáo, góp phần diễn đạt một không gian vắng lặng, thu nhỏ dại dần, khép kín, cân xứng với trung khu trạng đầy uẩn khúc trong phòng thơ.

- Lấy hễ tả tĩnh- nghệ thuật và thẩm mỹ thơ cổ phương Đông.

- vận dụng tài tình nghệ thuật và thẩm mỹ đối.

Sơ đồ tứ duy - Câu cá mùa thu

*


Nhận định

Một số nhận định về tác giả, công trình

1. “Cuộc đời cùng văn chương Nguyễn Khuyến gắn cực kỳ chặt với cuộc sống thôn quê. Ông được xem là “nhà thơ quê hương làng cảnh Việt Nam”.

( Nguyễn Phong nam giới )

2. “Nguyễn Khuyến đã đưa lại cho bức tranh làng cảnh Việt Nam cũng tương tự cho khung cảnh sinh hoạt của nông thôn việt nam hương vị, màu sắc sắc, mặt đường nét, sức sống như nó vẫn tồn tại, mà ủ kín trong kia là cái hồn muôn đời của nhỏ người, quốc gia Việt Nam.”

( Nguyễn Huệ chi )

3. “Thơ yên Đỗ vẫn phảng phất bay lượn giữa quê nhà đồng chiêm trũng Hà Nam, trên quê hương làng mạc nước ta tất cả; do Nguyễn Khuyến đã tạo nên một tình yêu quê nhà làng mạc vào văn học, tình cảm đồng bào, bà bé dân quê trong buôn bản mình.”

( Xuân Diệu )

4. “Nguyễn Khuyễn sống cuộc sống của tín đồ nông dân quê ông cùng ông viết về cuộc sống họ, cảnh đời họ. Có lẽ rằng đây là lần trước tiên trong lịch sử hào hùng gần nghìn ngàn năm của văn học dân tộc vn đời sống túng thiếu của fan nông dân với hồ hết cảnh sinh hoạt thông thường ở xã quê trờ thành đối tượng người tiêu dùng phản ánh của thơ ca.”